fbpx

Làm bạn cùng con dễ hay khó (phần 2)

Khi nói chuyện với các mẹ về chủ đề con cái, tôi thường xuyên nghe thấy những từ như “mình (mẹ) muốn thế này…”, “nó (con) phải thế kia… ” và cái họ thường xuyên nhận được là sự chống đối hoặc phớt lờ của con, và điều này khiến họ trở nên bức xúc. Mối quan hệ nếu không trở nên quá căng thẳng thì cũng theo kiểu chịu đựng, “bằng mặt mà không bằng lòng”. Tại sao lại như vậy?

Một sai lầm mà các phụ huynh hay mắc phải đó là tư tưởng sở hữu. Họ coi con cái là “của mình”. Khi coi cái gì đó là của mình, ta nghĩ mình có toàn quyền định đoạt những gì liên quan đến “vật sở hữu” đấy. Ta cảm thấy rất tự nhiên khi áp đặt những cái muốn của mình lên con cái. Bạn hãy tự hỏi bản thân mình: chúng ta dành bao nhiêu thời gian để đặt câu hỏi xem con chúng ta thực sự muốn gì? Điều ta muốn có thực sự là điều mà con chúng ta muốn hay không? Đặt địa vị mình vào vị trí của con, khi chúng ta cứ liên tục bị áp đặt và bắt buộc phải làm những cái mà mình không muốn, ta sẽ cảm thấy thế nào?

Sau khi đọc bài viết “Làm bạn với con dễ hay khó”, con gái tôi (hiện đang học lớp 11 tại Melbourne, Úc) gửi một đoạn tin nhắn dưới đây về cho mẹ. Tin nhắn cháu viết bằng tiếng Anh, để tôn trọng tác giả, tôi giữ lại phần tiếng Anh ở cuối bài, dưới đây là đoạn dịch của tin nhắn:

“Đã có những lúc con chẳng muốn kể cho mẹ về bất cứ chuyện diễn ra xung quanh con, hay về cuộc sống của con như chuyện trường lớp, bạn bè v.v. Con đã từng muốn nổi loạn, lúc đó con thậm chí cũng chẳng biết tại sao con lại muốn làm như vậy. Có lẽ chỉ để chứng tỏ rằng con đã lớn. Con nhớ khi đó con khoảng 13-14 tuổi. Bây giờ nhìn lại quãng thời gian đó, con hiểu rằng những việc con đã làm và điều khiến con xa lánh mẹ là bởi vì mẹ đã cố kiểm soát con. Mẹ đã cố để ép con vào một cái khuôn và bắt con làm những việc con không muốn làm. Con yêu mẹ như chính bản thân mẹ. Nhưng mẹ yêu con thì không phải như chính bản thân con. Mẹ yêu con, đứa bé của mẹ lúc 5 tuổi chứ không yêu con như con đang thay đổi. Chỉ đến khi mẹ bắt đầu hiểu và quyết định buông con ra. Mẹ tôn trọng quyết định của con, mẹ có lòng tin vào con, và bắt đầu yêu thương con như chính bản thân con, một cách trọn vẹn. Đó là lúc con nhận ra rằng con không cần phải nổi loạn để chứng tỏ bản thân mình nữa. Khi mẹ muốn nhốt con lại, con sẽ tìm mọi cách có thể để thoát ra. Nhưng khi cửa mở, con sẽ đi ra ngoài khám phá thế giới và khi con tìm thấy cái mà con muốn tìm kiếm, con sẽ quay trở về với mẹ. Giống như con hiện tại bây giờ. Cảm ơn mẹ đã thay đổi suy nghĩ, thái độ và thay đổi bản thân mẹ VÌ CON. Con yêu mẹ nhiều!”

Khi còn là một đứa bé mỏng manh, yếu đuối, ngây thơ những đứa trẻ phụ thuộc vào mẹ một cách vô điều kiện. Với bản năng làm mẹ, chúng ta cũng đã quen với việc ôm ấp, chăm bẵm, dậy dỗ, uốn nắn con từng ly, từng tí. Việc buông con ra đối với các bà mẹ dường như khó khăn hơn nhiều so với các ông bố.

Chúng ta có niềm tin là mình biết những gì tốt nhất và cần thiết nhất cho con. Chúng ta đoán định và cố gắng vạch ra những con đường mà mình nghĩ là phù hợp nhất cho con. Nhưng chúng ta quên mất rằng mỗi con người là một cá thể độc đáo, việc tránh cho con những sai lầm mình đã mắc phải chưa chắc đã là việc tốt nhất. Những kinh nghiệm, bài học mà cuộc đời dành cho ta đã giúp cho chúng ta trưởng thành, lớn lên và thành công trong cuộc sống, vậy thì tại sao ta lại tước đi của con mình cơ hội đó? Tôi đã từng đọc được ở đâu đó một câu “Điều tốt nhất mình có thể làm cho người khác là cho họ cơ hội được trải nghiệm cuộc đời họ một cách trọn vẹn mà không phán xét.”

Điều tôi đã cố gắng để thay đổi đó là không coi con mình là “vật” thuộc quyền sở hữu của mình nữa. Thay vì đóng vai bà mẹ, tôi cố gắng đóng tốt vai của một cố vấn và một người bạn của con. Khi bớt đi sự kỳ vọng và mong chờ mọi việc phải diễn ra theo cách mà mình mong muốn, ta sẽ không còn bị thất vọng nữa.

QUÁCH HƯƠNG

“There were times when I didn’t want to tell you things. And by things, I mean what’s going on around me and my life like school, friends, etc. I wanted to be rebellious and at that point I didn’t even know why did I even do that, probably just to prove that I’m grown up. Well that was when I was 13-14. But now, looking back I realized that all the things I did and the way I tried to distant myself from you was because you were holding me back. You tried to keep me in a shell and forced me to do things that I didn’t want to. I love you, the whole you mom. But you, I mean you love me but not the whole me. You love the 5 year-old me, not the “changing me”. It all came to the point when u started to understand and decided to let it go. You respected my decisions, you trusted me, you believed in me and you started to love the whole me. That’s when I know that I don’t need to be rebellious to prove anything to you. Because when you lock me up, I’ll try every way I can to get out. But if you let the door open, I’ll go out, discover the world and when I’ve found what I’ve been looking for, I’ll come back to you mom. Just like I am now. Thank you for changing your thoughts, your behaviors and You for Me. Love you dearly Mom!” (by Nhật Minh)

Đăng ký nhận bài viết mới từ
Coach For Life

Cảm ơn bạn đã đăng ký

Có lỗi xảy ra, vui lòng thử lại

Pin It on Pinterest