fbpx

Nghệ thuật can thiệp và rút lui

Trong bất cứ hoạt động và mối quan hệ nào, để có được sự hài hoà và thành công thì chúng ta cần phải biết khi nào nên tiến và khi nào cần lùi, hay nói một cách khác, khi nào cần can thiệp và khi nào nên rút lui.

Một người làm vườn giỏi sẽ biết gieo hạt vào đúng thời điểm, bước vào để trồng cây, tưới nước, sau đó bước ra để cho bà mẹ thiên nhiên làm phận sự của mình. Thỉnh thoảng anh lại ghé đến để xem có cần tưới nước không, liệu có sâu bệnh nào tấn công không, hay có cần bón phân cho đất không. Vai trò của anh ta là tạo ra một không gian để cái hạt có tiềm năng đẹp đẽ và độc đáo mọc lên; anh ta không tạo ra bông hoa nhưng góp phần vào quá trình hình thành nó.

Người làm vườn sẽ không ghé vào quá thường xuyên vì không muốn quấy rầy. Sau khi gieo hạt, anh ấy cũng không đòi hỏi phải có kết quả ngay, anh ta cũng không đào cái hạt lên vào ngày hôm sau để xem nó đã nảy mầm hay chưa. Anh ấy đóng vai của mình, làm tròn nhiệm vụ của mình nhưng đồng thời cũng buông bỏ vì hiểu rằng việc nở hoa của cái cây sẽ không phụ thuộc vào anh. Nhưng anh cũng không buông bỏ thái quá vì nếu làm như vậy thì cái cây sẽ chết vì không được chăm sóc, bị sâu bệnh tấn công hay bị cỏ dại lấn át. Anh ta không buông bỏ đến mức tách mình ra khỏi quá trình. Thay vào đó, anh hiểu rõ khi nào cần can thiệp, khi nào cần rút lui để có được sự hợp tác tốt đẹp của tự nhiên.

Trong công việc quản lý, một sai lầm mà rất nhiều người mắc phải đó là chúng ta gieo hạt và muốn phải có kết quả ngay lập tức. “Tôi đã rất kiên nhẫn, nhưng cậu ta chẳng thay đổi tí nào.” “Tôi còn phải kiên nhẫn trong bao lâu nữa, tôi đã kiềm chế lắm rồi”. Chúng ta bị gắn chặt vào những việc mình phải làm, và do đó chẳng còn không gian để cho mọi việc diễn ra vào đúng thời điểm thích hợp của nó. Đôi khi chúng ta chúng ta muốn kiểm soát mọi việc, vì nghĩ là mình biết nhiều hơn, và do đó can thiệp quá sâu vào cuộc đời của người khác. Chính sự can thiệp này, cùng với việc thiếu không gian tự do đã tạo ra sự phản kháng, né tránh và mâu thuẫn trong các mối quan hệ.

Vào những thời điểm khác, do chán nản, sự cảm thông và khoan dung của chúng ta bị suy giảm và chúng ta nói: “Tôi thấy vậy là quá đủ rồi” “Tôi còn có việc của mình phải làm nữa”, chúng ta rút lui nhưng theo một cách ích kỷ, và tách mình hoàn toàn khỏi hoàn cảnh và tình huống đó. Chúng ta lý giải hoặc che đậy sự chối bỏ và không thích của mình bằng những câu nói: “Tôi cần có không gian cho riêng mình” hoặc “Hãy để cho họ tự đứng trên đôi chân của họ”, nhưng sự thật là chúng ta chẳng thèm đếm xỉa đến họ nữa. Chúng ta đã bước ra quá xa khỏi bức tranh vì thiếu sự hiểu biết và kiên nhẫn chờ cho những điều tích cực và tốt đẹp nảy mầm, và lớn lên vào đúng thời điểm của nó.

Biết khi nào nên can thiệp, khi nào nên rút ra cả một nghệ thuật, nhưng đó là điều cần phải biết nếu chúng ta muốn có hạnh phúc và thành công trong các mối quan hệ.

Trích dịch từ cuốn “Eastern Thought for the Western Mind” (Tạm dịch “Triết lý Phương đông cho những cái đầu Phương tây”)

Đăng ký trải nghiệm một buổi khai vấn miễn phí với chuyên gia Coach For Life:

Đăng ký nhận bài viết mới từ
Coach For Life

Cảm ơn bạn đã đăng ký

Có lỗi xảy ra, vui lòng thử lại

Pin It on Pinterest